Kể từ gặp gỡ lá xanh
Cánh buồm chấp chới lại căng gió vàng
Hạ Long trăng sáng giữa ngàn
Tay nâng chén cạn nỗi niềm khôn nguôi
Ghềnh cao thác đổ về xuôi
Cho mây gần nước cho hoa gần chàng
Gặp người biết nói cao sang
Bao nhiêu lời ý theo làn gió trôi
Ngại ngùng e ấp hoa cười
Khẳng khiu một nhánh mai gầy lênh đênh
Gió khuya chạm, khẽ rung rinh
Sao làm chiếc áo che sương tuyết trần!
Dù duyên chẳng đến đôi lần
Thì người còn nhớ đêm mình dưới trăng?
Dù rằng qua tháng cùng năm
Lòng ta vẫn nhớ lá xanh cùng người.
(Tặng D) 9/1/2021