Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

CHIỀU TÀ

Tôi nhìn ngắm liễu rủ bên hồ
Từng giờ, từng phút, từng giây trôi
Liễu vẫn thướt tha đùa với gió
Có biết ai kia đang thẫn thờ?




ĐIỆU VALSE CHO EM

Nếu không viết gì đó về em
Tâm hồn anh sẽ chết
Cơn mưa sẽ rả rích cả đêm dài
Và màn đêm sẽ lạnh hoài trong buốt giá
Nghĩ về em con tim thôi băng giá
Phả hơi ấm tan chảy những ngày đông
***
Một ngày gặp nhau đêm ấy cuối Đông
Căn phòng nhỏ bập bùng tiếng đàn ca
Những ngón tay lóng ngóng ngượng ngùng trên từng phím
Ánh mắt ai ngượng ngùng liếc nhìn ai
Em, cô gái tóc dài
Và khuôn mặt chưa kịp hằn trong ký ức
Tôi đi về mang theo cả nỗi nhớ
Một chút gì đó nhớ nhung, chỉ chút thôi
***
Lần thứ hai gặp nhau căn phòng ấy
Ai đã quen ai tự lâu rồi
Vẫn là em, cô gái tóc dài
Chỉ thế thôi, nụ cười kia đã mở
Giọng nói kia, gương mặt ấy đã cười
Tôi đi về mang theo cả bão tố
Dưới bầu trời đêm, giam giữ nơi trái tim
***
Đêm nay chỉ có gió lạnh buốt và màn đêm
Anh muốn hóa thân mình thành bản nhạc
Một bản valse sâu lắng, nhẹ nhàng và êm dịu
Gửi tới em thì thầm trong giấc ngủ
Ru em mơ những giấc mộng thần tiên
***
Đêm vẫn lạnh và trời vẫn mưa
Anh chợt giật mình trong giấc mộng đêm dài
Bản nhạc Chopin vẫn vang lên đều đặn
Nhưng nào thấy em đâu, hỡi người trong mộng
Chỉ thấy mái tóc dài hun hút ở trong đêm


NHỚ TRĂM NĂM

Nhớ ai người cũ đã trăm năm
Hồ nước trong xanh vẫn vẹn tròn
Xuân về du đãng câu tình tự
Hương về thoang thoảng tựa sen thơm



BỨC TRANH RƠI

Ngỡ tưởng thu đến lá bay bay
Sơm sớm hè nay đã rụng đầy
Nhìn lên hàng sấu vừa thay lá
Lác đác tô vàng điểm bức tranh
Kẻ ngược người xuôi bước nhanh nhanh
Chẳng thấy ai qua bước chẳng đành
Chỉ có ai kia chân dừng lại
Thương hoài lưu luyến bức tranh rơi
Tôi đi xa Thủ đô nhớ về người con gái
Cũng sớm hè sang lá sấu rơi
Yêu kiều tha thuớt chân dừng lại
Có nhìn lưu luyến bức tranh rơi?


HOÀNG YẾN

Ngày ngày lối ấy bước chân qua
Chợt nắng hè nay nắng đã già
Tiểu thư nhà ai soi dáng ngọc
Kẻ khách đi qua mắt liếc nhìn
Manh mảnh cành khô tít trên cao
Ru rủ chùm hoa trĩu cánh vàng
Sâm sẫm huyền trâm gài mái tóc
Biêng biếc khung trời dệt xuyến xao
Khen ai khéo sinh nàng tiên nữ
Đặt giữa trần gian, những lối đi
Nắng hạ, vàng thu hờn kém sắc
Liễu rủ hồ ai thẹn kiêu sa
Ngày ngày đi qua chân dừng lại
Thiếu nữ bên đường vẫn dáng soi
Chợt làn gió nhẹ rơi mái tóc
Kẻ khách đi về giữ trong tim


GIÁ ĐỪNG GẶP NHAU

Giá đừng gặp nhau trong dòng người đông đúc ấy
Thì có mang về những nhớ nhung
Mắt ai trong quá xanh như ngọc
Giọng ai dịu quá nỗi nhớ thương
Thôi đành hẹn nhau mùa trăng mới
Lạc bước trên đường ta gặp thôi




LOẠN

Lại đến mà xem họ làm quan
Quan cha quan vợ lẫn quan con
Ghế sẵn cửa này em vào trước
Mâm kia cỗ dọn con theo sau
Phè phỡn tháng ngày ông béo tốt
Túng cảnh quanh năm thằng héo hon
Tưởng đâu buổi loạn thời xa vắng
Mà sao chồng chứa nỗi tang thương!

TIỄN EM MÙA THU

Tiễn em mùa thu sớm
Đào Thăng Long chưa hương
Sớm mai chân trời mới
Đào xứ người ngát hương
Chim khôn tung vẫy cánh
Cá lớn quẫy đại dương
Khung trời và bể lớn
Thử sức trai tung bay
Giọt lệ nào chẳng rót
Mà vương vấn không hay
Bin rịn sao thầy cũ
Nhắn gì hỡi bạn yêu
Mai phồn hoa nẻo mới
Em còn nhớ tối nay
Cầu Thăng Long dải nhớ
Đủ bàn tay trong tay


TÀI MỆNH - NGẪM

Xót thay cái phận má đào
Kẻ chơi người chán bẽ bàng chỏng chơ
Vui thì một phút ngẩn ngơ
Chán rồi phải để ê chề mới xong
Thương cánh đào phận long đong
Từ rét mướt đến phơi sương những ngày
Giữ cho nét thắm má đầy
Gìn cho vẻ mặn phong sương đậm đà
Trách kẻ bẽo ngọc bạc ngà
"Một tay vùi những mấy đòa phù dung"
Kẻ yêu tuyết, tuyết chẳng sa
Kẻ phu người phũ ngọc sa vội vàng
Than ôi thân những lỡ làng
Kẻ đây người đấy phũ phàng làm sao
Mệnh tài tương đố từ bao
Lời xưa câu ấy có chừa cho ai


GỬI NHỮNG NẺO ĐƯỜNG CHƯA TỚI




Anh cũng như cô gái trong bài thơ
Chưa từng đến sông La
Chỉ nghe tên mà lòng thấy bồi hồi
Đêm nay anh cũng đi
Tới những miền đất mới
Chỉ trong thơ thôi, chưa từng đi tới
Chỉ nghe tên mà lòng cũng bồi hồi...
Trong đêm đoàn tàu chạy song song
Đi cùng anh tới những nhớ mong?
Đây mùi rau má thơm rất ngọt
Thấm đựơm tình em những chắt chiu
Phải đây đất mình nơi thang mộc
Từ thuở ngày xưa những vua cha
Đâu cầu Hàm Rồng đâu sông Mã
Đâu tiếng hò khoan tiếng hét thiêng
Anh lại qua đây những nhớ thương
Một chút tâm tình lẫn vấn vương
Thèm quả sim tím đồi em hái
Nhớ công vun trồng màu nên tươi
Anh lại về đây ngói đỏ tươi
Rằng đủ đắng cay mới ngọt bùi
Nhớ sao quê em đồng lúa tốt
Rằng thấm cơ cực những ngày xưa
Anh lại ngóng sao dòng Nhật Lệ
Có bóng dân quân những con tàu
Có bàn tay mẹ chắc tay lái
Vang những bài ca rộn mái chèo
Nhắn em nẻo xa cùng chưa đến
Xin gửi niềm thương lẫn nhớ mong
Trải đều khắp nẻo đường anh tới
Trộn lẫn tình em lẫn tình anh
Ôi những địa danh anh chưa từng đi tới
Chỉ nghe tên mà lòng cũng bồi hồi


NGHĨ VỀ EM

Nửa muốn em lớn nửa muốn không
Cục sữa trong tay mãi bế bồng
Nào đâu giọt sữa thơm lưng mẹ
Ăn rồi cơm trắng bàn tay cha
Em phải lớn thôi phải lớn thôi
Vươn vai thức dậy đỉnh núi xa
Như xưa Phù Đổng ăn cơm ấy
Em phải đi thôi bao đợi ta
Từ ngày em tới bao điều mới
Đánh thức vườn xưa ong và hoa
Hàng cây già cỗi đâm chồi mới
Lũ chim quên sực nhớ cất tiếng ca
Mùa xuân vừa đến em chợt đến
Như nắng reo xen lẫn gió hát theo
Tiếng em khóc thổi bừng căn nhà vắng
Ông ngày xưa nay thấy dáng hình cha
Dẫu biết ngày mai chẳng cỏn con
Chẳng được ngày xưa những má tròn
Em phải lớn, phải rồi em phải lớn
Lại giống cha thôi những lo toan
Chẳng biết sau này ôi chẳng biết
Ngày của em đây vẫn cỏn con
Cha còn bế và mẹ em còn ẵm
Còn vương trên tay mùi sữa non


VÔ ĐỀ

Hạ đi Xuân còn tiễn đưa
Để mưa thánh thót giọt sa vời vời
Thềm xưa hoa cũng rụng rời
Ôi ngày Xuân ấy Hạ còn nhớ chăng?


LẠ LÙNG ĐÊM HÀ NỘI

Ai thả ngọc bích vào hồ Gươm
Để mắt em xanh biếc
Ai tô Thê Húc màu dải lụa
Để môi em thêm mềm
Ai thổi làn gió nhẹ
Hương tóc em bay xa
Ai dẫn đường chỉ lối
Con đường đi chung đôi
Lạ lùng phố cổ có em
Ánh đèn thêm màu sắc
Lạ lùng phố cổ có em
Trong làn khói bồng bềnh
Phố Mã Mây ngày thường êm dịu
Nay xôn xao nghệ sĩ ngoài đường
Kia góc nhỏ Lương Ngọc Quyến
Tấp nập đủ mái tóc màu da
Dịu dàng em đến
Bờ môi lay động
Con tim rộn ràng
Phố phường thao thức
Dịu dàng em đến
Tóc rối bờ vai
Tay mai ngại ngùng
Hương thầm ngây ngất
Ta mơ một ngày
Đêm hồ Tây lộng gió
Nép vào nhau nghe sóng kể chuyện tình
Tựa vào nhau nghe con tim thấy rõ
Ta mơ một ngày
Đường Thuỵ Khuê rất lặng
Có bóng em tà áo trắng nhẹ nhàng
Bước chung đôi con đường dài bất tận
Hà Nội có em
Như thu cả hồ Gươm, hồ Tây vào đó
Em ơi lòng người như cơn gió?
Mà làm căng đầy con tim ai tái tê
Hà Nội vốn lạ lùng thế
Có gì đâu một chiều xuân nắng hè đỏ lửa
Một sớm hạ ngơ ngác rét mơ màng
Hoa sữa nở giữa mùa phượng nở
Lộc vừng đêm chen giữa những bằng lăng
Hà Nội có em một chút lạ lùng thôi
Hoa vẫn nở và mưa vẫn rơi
Đã đôi lần bước qua con phố vắng
Nhưng trong lòng một chút vẫn chơi vơi
Em ơi nếu đêm qua chỉ là một giấc mơ
Xin hãy chôn giấc mơ trong tim thật chặt
Em ơi nếu kỷ niệm ban đầu đẹp như cánh hoa trắng
Xin hãy ép thật chặt vào trang giấy tinh khôi
Tặng: người xa lạ


HOA THƠM BƯỚM LƯỢN

Ngày xuân xuân chín những thì
Mà ong chưa tỏ đường đi lối về
Đường đi tám lối chín bề
Đóa trà mi biết nơi nào tìm sang?
Vườn xuân mây rộng thênh thang
Cỏ đưa chắn lối bụi giăng ngút ngàn
Hoa thơm bướm lượn hàng đàn
Mật thơm dễ có riêng mình ong hay!
Lả lơi hoa thức bướm say
Thuyền tình trăm bến chẳng hay bến nào?
Tuổi xuân mơ những dạt dào
Mong khi hoa nở, khi chờ trăng lên
Khi sương sớm, khi đèn quên
Khi ngày tựa gió, khi đêm hoa kề
Mơ sao mơ những dãi dề
Ước sao ước những ngẩn ngơ những điều
Hoa kia dầu tính mỹ miều
Thói băng tuyết, túi trăng đầy hợp chăng?
Thuyền tình nặng chuyến long đong
Vườn xuân chưa tới thác đông mấy tầng
Tơ vương cách sợi chỉ hồng
Hoa về bên ấy, ong về bên kia
Dầu hoa hoa vướng đường chia
Thì xin hoa giữ thân mình tuyết sương
Vườn hồng còn lắm tơ vương
Ngày kia đâu biết trời xanh dẫn đường
Đóa trà mi hết dặm trường
Con ong lại tỏ đường đi lối về


TỰ TÌNH

Trăng buồn trăng đứng lẻ loi
Em buồn em viết một hai tự tình
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Hoa xinh cuối lối khách tình biếng thăm
Trăng buồn chắc đã trăm năm
Em buồn cũng đã mấy mùa riêng tây
Trăng buồn trăng giấu vào mây
Em buồn em giấu nỗi niềm vào đêm
Ước gì trăng gió kề bên
Chẳng in gối chiếc, chẳng soi dặm trường
Vườn khuya xa vách cách tường
Đinh ninh hai mặt một lời song song
Ước gì hoa đã tìm ong
Say sưa hương mật mải quên lối về
Chung nhau tạc một lời thề
Trên cao vằng vặc một vầng sáng soi
Một mai em hết lẻ loi
Trăng buồn trăng hết một hai tự tình
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Hoa xinh kín lối khách tình đến thăm


SAO EM NỠ VỘI LẤY CHỒNG

Sao em nỡ vội lấy chồng
Để cho cá chậu chim lồng thở than
Quên lời hẹn nước thề non
Đò sang bến ấy hãy còn nhớ chăng
Ngày xưa cá lội tung tăng
Chim kêu lảnh lót bốn trời thảnh thơi
Giờ sao phận bạc như vôi
Xuân thì đương chết, má hồng phôi phai
Trách lòng ai quá tin ai
Ngây thơ thôi đã trao đời Bạc, Khanh
Trời sao khéo vẽ bức mành
Trăng thu để cửa cho người lẻ loi
Người sao hờ hững sớm mai
Ham miền hoa tuyết để chăn lạnh lùng
Mai gầy trông ngóng bóng tùng
Giờ em bèo bọt chập chùng nước trôi
Đời mình thôi thế là thôi
Tưởng vào đài các lại ra phận hèn
Nếu còn được ước một phen
Chim đây lồng đấy hãy là chiêm bao!
Em về ngày thuở ước ao
Đò xưa bến cũ xiết bao đợi chờ
Chân em chẳng vội sang bờ
Hẵng là cá nhảy chim trời tự do
Cuộc đời chẳng nỗi âu lo
Em đây chàng đấy lại ra tự tình
Xiết bao ân ái chúng mình
Vầng trăng tròn trịa sân đình bóng đôi
Trời cao độc địa lắm thôi
Vui niềm chưa dứt đứt dòng chiêm bao
Em chợt tỉnh giấc mưa rào
Chăn đây gối đó nhưng người nào bên
Ái ân vừa đó nào quên
Thôi niềm mong ấy có ngần ấy thôi
Đời gì sao lạ quá đời
Mảnh tình dắt lại còn vài con con
Sinh ra đã kiếp vuông tròn
Khuôn xanh đã đặt thôi còn trách ai
Trách chàng hờ hững với mai
Để em vội phải sang ngang chuyến đò.
Tặng: P


NGƯỜI ẤY

Hồi gặp người ấy tôi cũng không
Cảm xúc yêu thương hoặc ngỡ ngàng
Chỉ nhớ cái tên cùng cặp kính
Khuôn mặt xinh xắn vẻ thông minh
Người ấy và tôi chẳng cạnh nhau
Đối diện quay lưng chẳng liếc nhìn
Chỉ khi người ấy cầm nghe máy
Thì tôi mới được gần cạnh bên
Giọng nói người ấy giọng nữ cao
Phảng phất hương thơm dịu quế trầm
Dáng người mi nhon gầy nhỏ nhắn
Đứng cạnh sao lòng thật xốn xang
Người ấy thường hay sát phía tôi
Cả lúc ăn trưa hoặc đứng chờ
Cạnh người tim tôi càng ấm lắm
Tôi thấy lòng mình thật yên tâm
Người ấy và tôi thường chờ nhau
Chỉ lúc tan ca muộn xế chiều
Đi cùng với nhau chỉ vài bước
Tôi ước con đường dài miên man
Người ấy và tôi chẳng nói ra
Cảm xúc riêng tư tự đáy lòng
Cầm lòng chỉ biết nhìn đôi mắt
Càng nhìn, chỉ muốn ngắm thật lâu.
(14/2/20..)
P/s: Hoa tigon


KHI TA YÊU NHAU

Bước chân dài con ngõ vắng
Đượm mùi hương hoa sữa lạnh đầu mùa
Anh đi tìm câu hỏi dài muôn thuở
Tựa khi nào ta mới yêu nhau?
Trời Hà Nội vẫn xanh thắm hàng mây
Đâu chỉ lối cho chân người bé nhỏ
Gió Hồ Gươm vẫn thì thầm xào xạc
Cầu Thê Húc tô son tự bao giờ
Em là ai giữa dòng người trẩy hội
Hay trầm tư lặng lẽ một góc trời?
Tượng Thái Tổ vẫn uy nghi đứng đó
Nét xa xăm gợi nhớ thuở đất trời
Em ở đâu hay trong tà áo trắng
Của nữ sinh trung học rất dịu dàng?
Em là ai hay mang hồn dân tộc
Ngỡ đâu đây mang bóng hình Trưng Vương
Có khi nào em bước cầu Chương Dương
Ngắm sông Hồng với nỗi niềm khắc khoải?
Cầu Long Biên từ đằng xa một dải
Những dòng người lặng lẽ nối đuôi nhau
Đôi chân em còn lưu luyến Hồ Tây
Khi nhớ về mối tình người thuở trước?
Thuở hai người hái sen trong hồ nước
Còn ghé mắt trông theo Cổ Nguyệt Đường?
Có khi nào em lạc vào phố Cổ
Lưu luyến chân đi những Tạ Hiện, Hàng Buồm?
Cố đi tìm dấu chân màu lịch sử
Của Thăng Long kinh đô rộn ngợp trời
Tìm em sao được giữa lòng Hà Nội?
Như chỉ thấy ve kêu rồi ve núp góc trời
Như phượng vỹ nở vương đầy hè đầy phố
Như hoàng yến kiêu sa giăng kín chặn lối về
Thôi nếu đời chẳng có em
Thì em hẳn là mùa thu Hà Nội
Thôi nếu đời chẳng có em
Hồn anh đã hóa nghìn năm rồi
Bước chân dài con ngõ vắng
Anh nhận ra một điều thật giản dị
Khi em, anh một tâm hồn đồng điệu
Nhìn Hà Nội một phía rất thân thương
Là lúc chúng ta hỡi hai người xa lạ
Chẳng gặp nhau chẳng chờ tên đợi tuổi
Chẳng câu yêu thương lời ngọt ngào từ biệt
Tự khi nào ...chúng mình đã yêu nhau.


GỬI CHÀNG QUÂN TỬ

Này chàng quân tử kia ơi
Chàng đi đuổi gió mây trời dặm xa
Còn em một chút bèo hoa
Sáng mưa chiều nắng nhạt nhòa không hương
Thân em hoa dại ven đường
Ong chê bướm chán đêm trường giọt châu
Phận mình sao quá bạc, sầu
Trời cao xin hãy một lời cho hay
Này đây em cánh thẳng ngay
Trắng trong màu tuyết kém gì hoa lê
Lòng em vàng nặng lời thề
Đâu như mai, cúc sớm bề chiều tan
Chờ chàng em đợi gan vàng
Nắng mưa thử mặt, gian nan thử lòng
Dễ gì uốn nổi mình cong
Tầng cao em đã vươn mình trời xanh
Hỡi người còn thể tinh anh
Thương em chàng có ngại gì Trương Chi?
Cùng chàng sương gió xá gì
Đầu sông, bờ suối, ngọn đèo cùng nhau
Thôi thôi nắng đã nhạt màu
Mây mưa ai đổ ướt dòng chiêm bao
Hỏi trời xanh tận tầng cao
Đâu người quân tử cho em tựa vào.
Tặng: Oanh Oanh.


CÔ BÁN NƯỚC

Cô bán nước, cô bán nước ơi
Cô bán nước hay cô bán sao trời
Cô bán trăng thanh hay là gió mát
Cô gieo lòng ai niềm man mác
Của chè xanh hay nụ vối đậm đà
Cô bán nước ơi, cô bán nước ơi
Cô bán nước hay cô bán duyên tình
Cô bán trai xinh hay nàng gái đẹp
Mà sao từ đầu đình ngõ hẹp
Xôn xao quán cô tấp nập rộn ràng
Cô bán nước ơi cô bán nước ơi
Cô có bán cho lòng ai chơi vơi
Của đêm hè nồng nàn oi bức
Của thao thức đêm dài mệt nhọc
Của rộn rạo tình duyên lỡ làng
Cô bán nước ơi, cô bán nước ơi
Tôi mong đêm ngày chẳng mưa rơi
Để tôi thấy sao trời bát ngát
Để tôi thấy lòng mình sao thật khác
Để được nhìn...cô bán nước ơi
Tặng: CBN


TƠ LÒNG

Ngoài trời rả rích mưa rơi
Bao nhiêu hạt rụng bấy nhiêu tơ lòng
Nỗi niềm gửi đến má hồng
Đêm khuya thao thức, giấc nồng chưa phai?
Giấc tiên còn nhớ đến ai
Còn thổn thức dạ, còn man mác lòng?
“Từ phen đá biết tuổi vàng
Tình càng thấm thía, dạ càng ngẩn ngơ”
Khi buồn nhấc bút làm thơ
Khi rầu tấm dạ bức hoa ngắm nhìn
Mong cho ngày ngắn đêm dài
Trăng thanh càng tỏ một hai tự tình
Mưa sầu ngăn cách đôi mình
Đêm thâu đếm hạt canh ngày dài ghê
Dập dìu chớm ngả cơn mê
Bao nhiêu hạt rụng bấy nhiêu tơ lòng.
Tặng: CBN


CÓ MỘT NGÀY XUÂN NHƯ THẾ

Có gì sáng nay gió xôn xao
Chẳng thấy ve kêu, tắt ồn ào
Chim non xì xào ra điều lạ:
Hình như sáng nay lạnh đã về?
Ngoài trời mưa đã lất phất rơi
Chẳng khác ngày xuân một tiết trời!
Liễu rủ hồ ai nhìn ngơ ngác
Hoàng yến ngẩn ngơ đứng góc trời
Chẳng phải xuân qua xuân lại lại?
Quên gì trong màu nắng phôi phai
Hay chiều xuân ấy hè đã lại
Để rồi hai lứa hòa cả hai?
Thôi kệ chuyện xuân chuyện đi qua
Ta kể chuyện riêng ta với ta
Nhân ngày xuân ấy len trong lá
Nàng có chút gì nghĩ đến ta?
Tặng: CBN


DÁNG VE

Ve ơi sao đêm lạnh vẫn còn kêu
Ai bắt ve phải làm nên mùa hè
Giọng ve khàn đứt giọng
Dáng ve gầy não nuột
Én chẳng làm nên mùa xuân
Thân ve xơ xác chẳng nên mùa hè
Ve ơi tuổi ve có bao nhiêu
Hay ve bán tuổi qua những trưa hè
Mùa hè trôi qua nhanh
Tuổi ve hết thật nhanh
Có người đứng dưới tán cây
Chỉ nghe ve thở tiếng kêu gọi hè
Ve ơi sao áo giấy mỏng manh cứ kêu
Hay ve sợ người chẳng nhận ra mùa hè
Ve vẫn ca bất tận
Ve vẫn hát bất tận
Có người lơ đãng đi qua
Ve thôi quên hát ngượng vào tán cây
Ve ơi người ta bảo ve kêu âu sầu
Nhưng chẳng biết vắng ve mùa hè sầu hơn
Hãy ca lên ve nhé
Hãy hát lên ve nhé
Có người thiếu nữ đi qua
Ve khoe giọng hát tiếng sôi ồn ào
****************
Nhìn ve tôi nhớ tới người
Thương ve tôi nhớ đến nàng tôi thương
Đêm hè nhạt phấn phai hương
Tuổi xuân trôi những đêm trường còn đâu
Dáng gầy đượm chút âu sầu
Xương mai một vẻ, một màu thanh xuân
Sợ ve tuổi hết thật nhanh
Dáng ve cùng nép sợ phai mùa hè.
Tặng: CBN


CÔ GÁNH NƯỚC

Trời vừa ngả bóng sang đen
Đàn dơi rời tổ xập xè liệng không
Đèn ai thấp thoáng ánh hồng
Bóng người tha thướt gánh gồng trên vai
Trăng cao tỏ rõ một hai
Sương thoa mặt ngọc, liễu xoà buông gương
Gió đâu man mác lạ thường
Phai trong màu áo thoáng mùi hương lan
Một tay một khoả nước non
Bao nhiêu gáo múc bấy nhiêu sóng tình
Tròng trành sóng nước nghiêng thành
Rung rinh lài toả cũng đà ngẩn ngơ
Bên hồ cảnh vẽ nên thơ
Xôn xao tài tử xập xình thiếu chi
Người ngắm nước kẻ hoạ, thi
Êm êm một góc hiếm gì riêng tư
Miệt mài trăng chở êm ru
Thân cây đẫm nước luống vàng đẫm trăng
Khuôn xinh lấm tấm giọt hồng
Tay hoa quệt trán hương nồng chưa phai
Hỏi rằng cô gái nhà ai
Trăng thanh sao chẳng một hai tự tình
Mà sao gánh nước một mình
Để trăng càng tỏ càng đành ngẩn ngơ
Tặng: CBN


CON ĐƯỜNG XƯA ANH ĐI

Con đường xưa anh đi
Nắng gió đã phai mờ
Rêu phong màu cũ kĩ
Chân thi sĩ vội vàng
Con đường xưa anh đi
Giờ đây đã khác rồi
Bờ tường thay áo mới
Trong màu xanh da trời
Con đường xưa anh đi
Vẽ hồn anh trong đó
Vẽ hồn người Hà Nội
Cả nét vẽ Việt Nam
Con đường xưa anh đi
Bước chân chẳng vội vàng
Như nhớ về em đó
Hà Nội tay trong tay
Con đường xưa anh đi
Con đường nay em đi
Con đường khăn quàng thắm
Cờ rợp đỏ tung bay
Tặng: Trăng


CHẦN CHỪ

Em ơi chần chừ làm chi ngày mai tròn hai tám
Ngày mai mùa thu sắp đến rồi
Nắng sẽ hồng và bầu trời rất đẹp
Gió khẽ nhẹ nhưng xao động lòng người
Còn chần chừ chi hỡi em
Hãy hoá mình như đứa trẻ thơ dại
Cứ tung tăng thoả thích với kiếm tìm
Nhặt nhành hoa đủ sắc trong vườn lạ
Cài lên tai, lên mái tóc người thương
Nụ cười em sẽ vô tư như cơn mưa mùa hạ
Tóc em xanh như màu cốm làng mình
Làn da em sẽ trắng xinh như màu gạo
Mắt em đen như hạt nhãn vườn nhà
Yêu đi nhé hãy yêu đi nhé
Thu đương qua hay là thu đương tới?
Tuổi xuân ngắn xin đừng chờ đợi
Đừng chần chừ kẻo vụt mất ngày xuân
Tặng: cô gái 28

MƯA HỒ GƯƠM

Chiều nay bên hồ Gươm
Nghe tiếng sáo véo von
Nhìn cánh hoa lơ đễnh
Đời biết trôi về đâu

Đời chẳng là bèo bọt?
Tan vỡ rồi lại chìm
Đâu như nước xanh mãi
Tháp Rùa soi bóng mình

Thôi gửi hồn ở đây
Để trăm năm còn giữ
Thôi buộc hồn ta lại
Ngắm dáng em đi qua

(Tặng: T)