Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

CÔ GÁNH NƯỚC

Trời vừa ngả bóng sang đen
Đàn dơi rời tổ xập xè liệng không
Đèn ai thấp thoáng ánh hồng
Bóng người tha thướt gánh gồng trên vai
Trăng cao tỏ rõ một hai
Sương thoa mặt ngọc, liễu xoà buông gương
Gió đâu man mác lạ thường
Phai trong màu áo thoáng mùi hương lan
Một tay một khoả nước non
Bao nhiêu gáo múc bấy nhiêu sóng tình
Tròng trành sóng nước nghiêng thành
Rung rinh lài toả cũng đà ngẩn ngơ
Bên hồ cảnh vẽ nên thơ
Xôn xao tài tử xập xình thiếu chi
Người ngắm nước kẻ hoạ, thi
Êm êm một góc hiếm gì riêng tư
Miệt mài trăng chở êm ru
Thân cây đẫm nước luống vàng đẫm trăng
Khuôn xinh lấm tấm giọt hồng
Tay hoa quệt trán hương nồng chưa phai
Hỏi rằng cô gái nhà ai
Trăng thanh sao chẳng một hai tự tình
Mà sao gánh nước một mình
Để trăng càng tỏ càng đành ngẩn ngơ
Tặng: CBN


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét