Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

TÀI MỆNH - NGẪM

Xót thay cái phận má đào
Kẻ chơi người chán bẽ bàng chỏng chơ
Vui thì một phút ngẩn ngơ
Chán rồi phải để ê chề mới xong
Thương cánh đào phận long đong
Từ rét mướt đến phơi sương những ngày
Giữ cho nét thắm má đầy
Gìn cho vẻ mặn phong sương đậm đà
Trách kẻ bẽo ngọc bạc ngà
"Một tay vùi những mấy đòa phù dung"
Kẻ yêu tuyết, tuyết chẳng sa
Kẻ phu người phũ ngọc sa vội vàng
Than ôi thân những lỡ làng
Kẻ đây người đấy phũ phàng làm sao
Mệnh tài tương đố từ bao
Lời xưa câu ấy có chừa cho ai


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét