Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

SAO EM NỠ VỘI LẤY CHỒNG

Sao em nỡ vội lấy chồng
Để cho cá chậu chim lồng thở than
Quên lời hẹn nước thề non
Đò sang bến ấy hãy còn nhớ chăng
Ngày xưa cá lội tung tăng
Chim kêu lảnh lót bốn trời thảnh thơi
Giờ sao phận bạc như vôi
Xuân thì đương chết, má hồng phôi phai
Trách lòng ai quá tin ai
Ngây thơ thôi đã trao đời Bạc, Khanh
Trời sao khéo vẽ bức mành
Trăng thu để cửa cho người lẻ loi
Người sao hờ hững sớm mai
Ham miền hoa tuyết để chăn lạnh lùng
Mai gầy trông ngóng bóng tùng
Giờ em bèo bọt chập chùng nước trôi
Đời mình thôi thế là thôi
Tưởng vào đài các lại ra phận hèn
Nếu còn được ước một phen
Chim đây lồng đấy hãy là chiêm bao!
Em về ngày thuở ước ao
Đò xưa bến cũ xiết bao đợi chờ
Chân em chẳng vội sang bờ
Hẵng là cá nhảy chim trời tự do
Cuộc đời chẳng nỗi âu lo
Em đây chàng đấy lại ra tự tình
Xiết bao ân ái chúng mình
Vầng trăng tròn trịa sân đình bóng đôi
Trời cao độc địa lắm thôi
Vui niềm chưa dứt đứt dòng chiêm bao
Em chợt tỉnh giấc mưa rào
Chăn đây gối đó nhưng người nào bên
Ái ân vừa đó nào quên
Thôi niềm mong ấy có ngần ấy thôi
Đời gì sao lạ quá đời
Mảnh tình dắt lại còn vài con con
Sinh ra đã kiếp vuông tròn
Khuôn xanh đã đặt thôi còn trách ai
Trách chàng hờ hững với mai
Để em vội phải sang ngang chuyến đò.
Tặng: P


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét