Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

KHI TA YÊU NHAU

Bước chân dài con ngõ vắng
Đượm mùi hương hoa sữa lạnh đầu mùa
Anh đi tìm câu hỏi dài muôn thuở
Tựa khi nào ta mới yêu nhau?
Trời Hà Nội vẫn xanh thắm hàng mây
Đâu chỉ lối cho chân người bé nhỏ
Gió Hồ Gươm vẫn thì thầm xào xạc
Cầu Thê Húc tô son tự bao giờ
Em là ai giữa dòng người trẩy hội
Hay trầm tư lặng lẽ một góc trời?
Tượng Thái Tổ vẫn uy nghi đứng đó
Nét xa xăm gợi nhớ thuở đất trời
Em ở đâu hay trong tà áo trắng
Của nữ sinh trung học rất dịu dàng?
Em là ai hay mang hồn dân tộc
Ngỡ đâu đây mang bóng hình Trưng Vương
Có khi nào em bước cầu Chương Dương
Ngắm sông Hồng với nỗi niềm khắc khoải?
Cầu Long Biên từ đằng xa một dải
Những dòng người lặng lẽ nối đuôi nhau
Đôi chân em còn lưu luyến Hồ Tây
Khi nhớ về mối tình người thuở trước?
Thuở hai người hái sen trong hồ nước
Còn ghé mắt trông theo Cổ Nguyệt Đường?
Có khi nào em lạc vào phố Cổ
Lưu luyến chân đi những Tạ Hiện, Hàng Buồm?
Cố đi tìm dấu chân màu lịch sử
Của Thăng Long kinh đô rộn ngợp trời
Tìm em sao được giữa lòng Hà Nội?
Như chỉ thấy ve kêu rồi ve núp góc trời
Như phượng vỹ nở vương đầy hè đầy phố
Như hoàng yến kiêu sa giăng kín chặn lối về
Thôi nếu đời chẳng có em
Thì em hẳn là mùa thu Hà Nội
Thôi nếu đời chẳng có em
Hồn anh đã hóa nghìn năm rồi
Bước chân dài con ngõ vắng
Anh nhận ra một điều thật giản dị
Khi em, anh một tâm hồn đồng điệu
Nhìn Hà Nội một phía rất thân thương
Là lúc chúng ta hỡi hai người xa lạ
Chẳng gặp nhau chẳng chờ tên đợi tuổi
Chẳng câu yêu thương lời ngọt ngào từ biệt
Tự khi nào ...chúng mình đã yêu nhau.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét